Thiên tình sử của chàng trai Việt và cô gái Nhật
Phạm
Văn Út – 29 tuổi (Giám đốc Công ty cây cảnh Thanh Út) đang là một doanh
nhân trẻ đầy triển vọng và đầy hoài bão ở mảnh đất Hòa Bình, với những
thành công khiến nhiều người nể phục. Nhưng Phạm Văn Út nói, anh mới
đang trên bước đường khởi nghiệp, và cái đích mà anh muốn đi tới trong
tương lai vẫn còn ở rất xa…
Là
con út trong một gia đình nghèo có 5 anh chị em ở Lạc Thủy – Hòa Bình,
tuổi thơ của Phạm Văn Út đã trải qua những ngày tháng cơ cực, vất vả.
Năm
lên 2 tuổi, cậu bé Phạm Văn Út đã mồ côi cha. Gia đình mất đi trụ cột
chính, một mình mẹ của Út phải chèo chống, cáng đáng nuôi một đàn con
nhỏ dại, đứa lớn nhất 17 tuổi, đứa bé nhất mới lên 2 tuổi. Út kể rằng,
vì cuộc sống mưu sinh, nên ngày đó, cả mẹ và 4 anh chị của Út đều phải
đi lao động kiếm tiền.
Út
còn nhỏ tuổi, thường bị mẹ và các anh chị khóa cửa nhốt trong nhà mỗi
khi cả nhà đi làm. Nhà nghèo, chẳng có gì ăn, những lúc đói, Út đi ngửi
dầu mazut và nghiện hít thứ dầu này từ lúc nào không hay.
Đó
là thứ duy nhất có mùi vị trong nhà Út những ngày Út phải ở nhà một
mình. Phải mất 2 năm sau đó, gia đình mới biết Út “nghiện” cái món kỳ lạ
đó. Năm 7 tuổi, Út mới bỏ được thói quen hít dầu mazut.
Năm
lên 8 tuổi, Út đã bắt đầu biết lao động để chia sẻ gánh nặng cơm áo với
mẹ, từ việc chăn trâu, cắt cỏ, đến việc đi làm thuê, hái lá hương kiếm
tiền. Thành tích đáng tự hào nhất của Út ngày nhỏ là đã từng nuôi được
cả một đàn ong lớn, góp phần đem lại thu nhập đáng kể cho gia đình trong
những năm tháng khốn khó.
18
tuổi, Út thi đỗ vào trường Học viện Quân sự. Nhưng sau chưa đầy 1 năm
học, vì ấp ủ ước mơ làm giàu, chàng thanh niên đất Lạc Thủy quyết định
gác lại con đường học hành, trở về Hòa Bình bắt đầu khởi nghiệp kinh
doanh với hai bàn tay trắng.
Những
ngày đầu lập nghiệp, anh làm đủ thứ nghề, từ mở cửa hàng bán đồ hải
sản, chạy xe thuê, làm thuê, làm mướn. Nhưng anh không bao giờ nghĩ rằng
cuộc đời mình sẽ dừng lại ở việc bằng lòng với một số tiền vừa đủ cho
chuyện áo cơm.
Ngày nhỏ Út
đã có niềm mê thích kỳ lạ với các loài cây, loài hoa. Anh thường lang
thang vào rừng, kiếm những giỏ phong lan, tìm những loài hoa rừng đẹp về
trồng khắp trong vườn nhà. Sẵn có niềm đam mê đó, năm 2001, Út bắt đầu
kinh doanh cây cảnh.
Từ một
cửa hàng bán cây cảnh nhỏ, Út đã tạo cho mình một cơ ngơi là một Công ty
cây cảnh lớn nhất Hòa Bình, không chỉ kinh doanh các loại cây cảnh, mà
còn nhận tư vấn, thiết kế khuôn viên, kiến trúc cho các công trình lớn
nhỏ.
Kyoko
Takashima
Kyoko sinh ra ở thành phố Gamagori, Nhật Bản. Sau khi tốt nghiệp đại
học, Kyoko đã từng làm việc ở các bệnh viện tại Nhật và Philippines và
có bằng tiến sĩ chuyên ngành Y tế Công cộng.
Năm
2004, khi đó Kyoko đang làm việc cho Dự án Jica, trụ sở tại Tokyo (Tổ
chức Trợ giúp Kỹ thuật của Chính phủ Nhật Bản), thì được biết Jica sẽ mở
văn phòng ở Hòa Bình để thực hiện “Dự án tăng cường dịch vụ y tế của
tỉnh Hòa Bình”.
Vốn yêu mến
đất nước Việt Nam trong những chuyến viếng thăm và làm việc trước đó,
Kyoko đã tình nguyện viết đơn sang Việt Nam làm việc. Cùng năm 2004 đó,
Kyoko trở thành Cố vấn trưởng Văn phòng Dự án Jica tại Hòa Bình. Đó là
bước khởi đầu cho câu chuyện của Kyoko và Út….
Tình yêu bắt đầu từ những mầm hoa…
Những
ngày đầu ở Hòa Bình, Kyoko sống rất cô đơn. Kyoko không nói được tiếng
Việt nên hầu như chẳng có bạn bè. Vì Văn phòng của Dự án Jica không có
chỗ ở, nên Kyoko phải thuê nhà, tự đi chợ, tự nấu ăn. Kyoko rất yêu cây
và yêu hoa.
Để vơi bớt một phần cô đơn sau những giờ làm việc, Kyoko trồng những chậu hoa nhỏ nhỏ, xinh xinh khắp ngôi nhà của mình.
Có
một lần, nghe một người bạn đồng nghiệp giới thiệu đại lý bán hoa và
cây cảnh của công ty Thanh Út có rất nhiều loại hoa đẹp, Kyoko đã tìm
đến mua. Người bán hàng cho Kyoko hôm đó không ai khác chính là ông chủ
trẻ Phạm Văn Út.
Út kể rằng,
anh vẫn nhớ mãi ấn tượng về những lần đầu tiên gặp Kyoko: một cô gái
người nước ngoài gầy gò, ăn mặc giản dị, đi một chiếc xe đạp giản dị đến
cửa hàng hoa của anh và hỏi anh về những loài hoa. Thật may là ngày đi
học, Út học tiếng Anh rất khá, nên có thể nói chuyện với Kyoko và giải
thích cho Kyoko về từng loại hoa trong cửa hàng mình.
Buổi
đầu tiên, Kyoko mua hai chậu hoa và tự chở về bằng xe đạp. Vài hôm sau
Kyoko lại xuất hiện. Lần này cô mua 6 chậu hoa. Dĩ nhiên Kyoko không thể
một mình mang tất cả 6 chậu hoa ấy về. Và Út đã quyết định rằng, anh sẽ
giúp Kyoko mang hoa về nhà.
Út
đặt 1 chậu hoa ở giỏ xe, Kyoko ngồi sau, hai tay ôm 4 chậu hoa, còn Út
một tay lái xe, tay kia ôm một chậu hoa. Sau ngày hôm đó, họ trở thành
bạn bè của nhau và yêu nhau lúc nào không hay.
Út
nói, anh yêu Kyoko ở tính giản dị, khiêm tốn. Kyoko có trình độ, có học
vấn nhưng sống đơn giản, không khoa trương, không màu mè và rất hòa
đồng với những người xung quanh. Út và Kyoko có nhiều điểm tương đồng,
nhưng cái khiến hai tâm hồn của họ gặp nhau có lẽ xuất phát từ tình yêu
với cây cỏ.
Út và Kyoko có
thể trò chuyện với nhau hàng giờ về những loài cây mà không hề biết
chán. Quen nhau cả năm trời mới yêu nhau, nhưng Út chỉ biết Kyoko làm
việc ở Jica. Yêu nhau rồi, Út mới biết Kyoko là Cố vấn trưởng Văn phòng
Jica tại Hòa Bình.
Ở vị trí
của Kyoko, lẽ ra đi đâu Kyoko cũng có thể có xe đưa xe đón, nhưng Út
thường xuyên thấy Kyoko xuất hiện với chiếc xe đạp giản dị quen thuộc mà
Kyoko vẫn đi hàng ngày.
Ngay
cả bây giờ đã nên vợ nên chồng cũng thế, Út hoàn toàn có thể cho xe ô
tô đưa đón Kyoko, nhưng Kyoko vẫn thường tự đi khắp nơi bằng chiếc xe
máy của mình, như bất cứ người phụ nữ Việt Nam bình thường nào khác.
Út
và Kyoko đã có gần 3 năm quen biết và yêu nhau trước khi làm đám cưới.
Trong những ngày yêu nhau, Út thường đưa Kyoko đi thăm những nơi thiên
nhiên hoang dã quanh thành phố Hòa Bình. Đó là quãng thời gian thực sự
hạnh phúc của cả anh và Kyoko.
Út
kể, có lần anh đưa Kyoko đi bắt cua ở một con suối. Cả hai người đi bên
cạnh nhau. Nhưng khi thấy Út ném một hộp sữa vừa uống xong xuống suối,
thì Kyoko tụt lại phía sau. Sáng hôm sau khi ngủ dậy, Út ngạc nhiên vô
cùng thấy hộp sữa do chính tay Út vứt đi xuất hiện ngay trên đầu giường
mình…
Dù khoảng cách về văn
hóa, về ngôn ngữ, dù nói chuyện với nhau đôi khi vẫn phải dùng đến từ
điển, thậm chí là dùng…tay, nhưng không có gì ngăn trở được tình yêu của
Út và Kyoko. Có những điều, Kyoko chưa cần nói, chưa cần hỏi, Út đã
đoán được ý Kyoko và nói cho Kyoko nghe.
Cũng
có những chuyện Út chưa kịp nói ra, Kyoko đã nói thay Út. Lần theo
Kyoko về Nhật Bản thăm gia đình, thấy những cây cầu nối dài hai bên bờ
sông, Út hỏi Kyoko: “Em ơi, sao người Nhật Bản xây lắm cầu thế?”.
Kyoko
cười đáp lại: “Người Nhật Bản xây nhiều cầu thế để cho người Việt Nam
đi…” – sự hóm hỉnh, duyên dáng và dịu dàng của cô gái đến từ Nhật Bản
chính là lý do khiến Út quyết định gắn bó cuộc đời mình với cô gái Nhật
ấy, chứ không phải bất cứ cô gái Việt Nam nào khác.
Khi
biết Út và Kyoko yêu nhau, gia đình hai bên đều rất lo lắng. Mẹ Út lo
vì không hình dung nổi một cô con dâu người Nhật sẽ như thế nào. Mẹ
Kyoko cũng lo lắng vì không biết cuộc đời con gái bà sẽ ra sao nếu quyết
định trao thân gửi phận cho một người con trai ở một xứ sở xa xôi mà bà
mới chỉ nghe nói tên chứ chưa bao giờ đặt chân đến.
Vì
thế khi Kyoko kể về Út, mẹ cô năm đó – thay vì đi du lịch Hàn Quốc,
Singapore hay các quốc gia khác, đã quyết định sang Việt Nam. Khi đến
Hòa Bình, gặp Út và chứng kiến những việc Út đang làm, bà đã hoàn toàn
tin tưởng vào sự lựa chọn của con gái mình.
Năm
2008, Út và Kyoko quyết định làm đám cưới. Với cả hai, đám cưới vừa là
một kỷ niệm ngọt ngào, vừa là một kỷ niệm khiến họ… phờ phạc. Út có lẽ
là chàng trai đầu tiên ở Hòa Bình xin đăng ký kết hôn với một cô gái
nước ngoài ở thành phố nhỏ ven sông Đà này.
Có
lẽ vì chưa có tiền lệ, nên những cán bộ hướng dẫn thủ tục kết hôn cho
Út và Kyoko đã khá bối rối. Họ bắt Kyoko nộp đủ các loại giấy khám sức
khỏe, kể cả khám các bệnh ngoài da, bệnh đường ruột…
Sau
4 tháng chạy đôn chạy đáo, kiếm đủ các loại giấy tờ yêu cầu, cuối cùng
Kyoko và Út cũng có một đám cưới diễn ra ngay tại Sở Tư pháp Hòa Bình,
trong sự chúc phúc của gia đình, bạn bè hai bên.
Đích thân ông Giám đốc Sở Tư pháp là người đứng ra chủ trì hôn lễ đó. Kyoko và Út chính thức trở thành vợ chồng từ đó.
Đến
thời điểm này, ở tuổi 29, có thể nói cuộc đời Út đã có khá nhiều thành
công trong sự nghiệp, khi từ một cậu bé nghèo với hai bàn tay trắng trở
thành một doanh nhân trẻ thành đạt, một tỷ phú cây cảnh ở đất Hòa Bình.
Nhưng
Út nói thành công lớn nhất của đời Út là gặp và lấy Kyoko làm vợ, cùng
Kyoko sinh ra một cô con gái xinh xắn và dễ thương như một thiên thần
nhỏ. Người ta nói: “Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật” – Út có lẽ là
người đàn ông thấm thía cái hạnh phúc lấy được một người vợ Nhật chu đáo
như Kyoko, khi mà mỗi bộ quần áo, mỗi cái ca – vat của Út đều do chính
tay Kyoko chọn lựa, là ủi và sắp xếp cho Út mặc mỗi ngày.
Thỉnh
thoảng, mỗi sáng thức dậy, khi nhìn thấy Kyoko đang nằm say ngủ bên
cạnh mình, Út vẫn thường bật cười hạnh phúc, tự hỏi: Điều gì đã đem cô
gái dễ thường từ xứ sở mặt trời đến với cuộc đời mình và thức dậy cùng
mình mỗi sáng…?
Theo Phunutoday
Luật cấm vừa đi bộ, vừa hút thuốc ở Nhật Bản
Ở
Nhật Bản, người ta vẫn hay nhìn thấy cảnh tượng những người đàn ông
đứng trên đường hút thuốc, hay là vừa đi bộ vừa hút thuốc . Tuy nhiên,
thời gian gần đây, người dân Nhật Bản đã dần nhận ra rằng việc hút thuốc
lá trên đường phố là một hành vi không tốt và đặc biệt, đối với những
người vừa đi vừa hút thuốc thì đó bị coi là những con người vô đạo đức.
Vì thế những điều luật về cấm hút thuốc trên đường đã được ban hành.
Những lí do dưới đây đã làm cho “Aruki tabako” (Hút thuốc trên đường phố) trở thành vấn nạn của xã hội .
1. Gây phiền hà cũng như gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của người khác.
2. Tàn thuốc làm cho đường phố mất vệ sinh.
3. Lửa của thuốc lá có thể sẽ gây phỏng cho người đi đường.
Trong
các trường hợp bị phỏng do lửa của thuốc lá, có những trường hợp đặc
biệt nghiêm trọng, làm cho trẻ em bị mù. Vì thế, ở từng khu phố của Nhật
Bản, người ta đã bắt đầu áp dụng nhiều điều luật xử phạt liên quan tới
việc hút thuốc lá trên đường.
Tuy
nhiên, ở Nhật Bản quyền lợi của người hút thuốc cũng được tôn trọng. Vì
lí do đó cho nên người ta đã thiết lập ra luật “Bunen”. Nghĩa cơ bản
của từ “Bunen” là “những nơi không đặt gạt tàn thuốc thì không được hút
thuốc”. Vậy nên, dù không có biển báo “Cấm hút thuốc” thì không được hút
thuốc. Nếu muốn hút thuốc, bạn có thể đến các Kitsuenjo (phòng hút
thuốc) để hút. Các Kitsuen-jo này được lắp đặt ở khắp khu vực công cộng
như ga tàu, gần trạm xe buýt….
BÀI VIẾT XEM NHIỀU:
- Robot Nhật bản du học sinh cần học hỏi
- Thầy trò Nhật bản mê văn hóa Việt
- Văn hóa Nhật bản trong bàn tiệc
- Du học sinh quan tâm điện thoại Sôcôla Nhật bản
- Văn hóa Nhật bản cùng lễ hội hoa anh đào
- Nhật bản đầu tư vào Việt Nam
- Du học Nhật bản du học sinh học phân loại rác
- Du học sinh đón ngày 8/3 tại Nhật bản
- Những tỷ phú người Nhật bản
- Văn hóa Nhật bản trong lễ hội đèn
- Người Nhật bản thích làm việc
- Đại học Nhật bản dự định sẽ hủy bỏ
- Văn hóa Nhật bản trong lễ hội hoa anh đào



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét